Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Chương 320: 320




Thẩm Thanh Ngọc không chịu được khi Phó Ngọc Hải nhìn mình như vậy, cô lướt qua anh ta đi thẳng vào trong, rửa tay rồi đeo bao tay cách nhiệt, bê hai đĩa thức ăn Phó Ngọc Hải nấu xong ra ngoài.

Phó Ngọc Hải nhìn bóng lưng cô, đôi mắt đào hoa cong lên, anh ta xoay người tiếp tục nấu món thứ ba.

Tài bếp núc của Phó Ngọc Hải tốt hơn tưởng tượng của Thẩm Thanh Ngọc, ba món nấu bữa trưa đều là món tốt cho kỳ kinh của cô.

Tất nhiên Thẩm Thanh Ngọc cũng trải qua rồi thì mới biết đến sự chu đáo của Phó Ngọc Hải.

Thẩm Thanh Ngọc vừa xuống máy bay nên không có khẩu vị cho lắm, cô ăn không nhiều, miễn cưỡng ăn được một bát rồi thôi.

Cô nhìn Phó Ngọc Hải ngồi ở đối diện: “Trong tủ lạnh có nước ép và rượu vang, anh cần không?”
Phó Ngọc Hải lắc đầu: “Không cần, không có khẩu vị à?”
Thẩm Thanh Ngọc sợ anh ta hiểu lầm nên gật đầu xong rồi lại giải thích: “Vừa xuống máy bay.



Phó Ngọc Hải cũng ăn xong, dọn bát đũa lại: “Có máy rửa chén không?”
Thẩm Thanh Ngọc sững người, lúc này mới ý thức được Phó Ngọc Hải muốn làm gì.

Cô hơi ngại, dù sao thì người ta cũng đến làm khách mà, cô để khách xuống bếp nấu bữa trưa thì thôi đi, giờ ăn xong còn để khách rửa bát, Thẩm Thanh Ngọc có mặt dày cỡ nào đi nữa thì cũng không làm được chuyện như vậy.

“Không sao, lát nữa tôi bảo dì thu dọn là được rồi.


“Tiện tay thôi mà.


Phó Ngọc Hải không bận tâm, đứng dậy dọn thức ăn thừa đi vào bếp.

Thẩm Thanh Ngọc chỉ đành đứng lên đi theo, nhưng còn chưa kịp chạm vào bát đũa thì đã bị Phó Ngọc Hải ngăn lại: “Phụ nữ đến tháng ít đụng vào nước lạnh thì tốt hơn.


Thẩm Thanh Ngọc hơi bất lực, chỉ đành đi ra.

Chẳng lâu sau Phó Ngọc Hải cũng đi ra, anh ta đã cởi tạp dề, đang chậm rãi cởi cúc áo sơ mi.

Lúc anh ta nấu cơm đã xắn tay áo lên quá nửa, cài chặt khuy lại, tránh để tay áo trượt xuống.


Thẩm Thanh Ngọc nhìn đường nét cánh ta rõ ràng của anh ta, không ngờ Phó Ngọc Hải lại có một mặt quyến rũ như vậy.

Đường nét cánh tay Phó Ngọc Hải còn đẹp và rắn chắc hơn cả cơ tay của một số huấn luyện viên trong phòng gym.

Cứ nhìn chòng chọc cánh tay của một người đàn ông, nghĩ thế nào cũng thấy không phải phép cho lắm.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn vài giây rồi dời mắt đi, Phó Ngọc Hải cũng đi tới, mở tập tài liệu lúc đầu anh ta cầm tới đặt trước mặt cô: “Đây là tài liệu tôi cho người điều tra được.


Thẩm Thanh Ngọc nhìn Phó Ngọc Hải, cầm tập tài liệu lên mở ra, vừa mở ra đã nhìn thấy một dòng chữ viết rất rõ ràng: Ngày mười sáu tháng tám, Trần Nguyên Thảo đã gửi một triệu rưỡi không xác định vào tài khoản của mình, một tháng sau khi gửi khoản tiền này, ngày mười bảy tháng chín được rút ra, không biết đi đâu.

Điều này quả thực rất đáng nghi, một kết quả điều tra khác ở bên dưới còn khả nghi hơn: Theo nguồn tin, Phạm Hoài Diễm – bạn cấp ba của Trần Nguyên Thảo đã nhận được số tiền một triệu rưỡi được chuyển đến vào ngày mười ba tháng tám, nhưng ba giờ chiều ngày mười lăm tháng tám, Phạm Hoài Diễm và Trần Nguyên Thảo uống trà chiều ở Sweet House hai tiếng đồng hồ.

Theo điều trà, một triệu rưỡi trong tài khoản của Phạm Hoài Diễm là do tài khoản nước ngoài chuyển vào, chủ tài khoản tên Diệp Hữu Vi.

Diệp Hữu Vi là bạn học cấp hai và cấp ba của cô hai nhà họ Bạc.


Thẩm Thanh Ngọc đọc đến đây, nụ cười trên mặt đã nhạt hẳn.

Cô ngẩng đầu nhìn Phó Ngọc Hải: “Thế nên chuyện đó có liên quan đến Bạc Minh Tâm?”
Phó Ngọc Hải cười: “Chuyện đó chắc chắn có liên quan đến Bạc Minh Tâm, dù sao thì thuốc trong tay Trần Nguyên Thảo là thuốc mua được thông qua Diệp Hữu Vi.


Phó Ngọc Hải nói xong, dừng lại chốc lát rồi nói tiếp: “Nhưng tôi cho rằng chuyện tối hôm đó, nói một cách chính xác thì chắc là có liên quan đến nhà họ Bạc.

Dù sao thì cách đây không lâu Bạc Minh Tâm bị ông cụ Bạc dùng gia pháp, tôi nghĩ chắc cô ta không lớn gan như vậy, dám tự ý động đến em.

”.